Ta cùng bước trên con đường dài


Tôi có một nhu cầu là giải thích thế giới nhỏ bé của mình, sẽ như một đứa cứ lẩm nhẩm tính toán, cứ nói chuyện một mình. Đi qua những niềm vui, nỗi buồn với cả những gì gọi tạm là "cay đắng" .. giữ lại một chút, những gì còn lại ấy như: "lá khô chất đống mặt đường/ gió đông thổi tận đêm trường lãng quên" (les feuiles Mortes - Prévert)(*) Cứ như một kẻ độc hành khùng khùng đi trên những con đường của riêng mình, viết lại đây để mỗi khi tiếng lá khô xào xạc từ những đêm dài trên con đường ký ức được nghe thêm một tiếng nói như lời tri âm từ quá khứ.
Mượn quan điểm của Freud khi phân loại mọi hoạt động tinh thần của mỗi cá nhân thành ba cấp độ là: Tự Ngã, Bản Ngã và Siêu Ngã. Tôi vẫn thấy tất cả ba thứ được gọi trên sẽ được bồi đắp theo thời gian, sự mất cân bằng hay sự thiếu hụt của bất kỳ yếu tố nào trong mỗi cá nhân đều mang lại sự mất cân bằng cho chính cá nhân đó và tác động dây chuyền đến môi trường xã hội mà nó hoạt động. Những người trẻ (kể cả tôi) với cái Siêu Ngã chưa được bồi đắp mà tôi gọi là "sự to xác chứ không sâu sắc" làm buồn phiền ai đó. Và điều này cụ thể trong việc tính sở hữu và sự áp đặt những cái tôi của mỗi người trong sự vô thức của một cá nhân tới một cá nhân khác thành những phán xét khó chịu và lố bịch, chẳng bao giờ là dễ dàng để giải thích điều này. Cuộc sống trở nên rối rắm!
Tôi và các bạn nhiều khi là kẻ tội lỗi hồn nhiên. Vì thế mà lòng vị tha thật là cần thiết. Tôi vẫn yêu tất cả mọi người, cùng lắm là tôi delete ai đó ra khỏi bộ nhớ và sự quan sát. Tôn trọng sự tự do của mọi người, tôi mong muốn ai cũng cố gắng để bồi đắp cái Siêu Ngã của bản thân trước khi vươn tới sự phù hợp với lý tưởng thích hợp nhất mà mọi người cảm thấy.
(*):
Lá Khô
Ta ao ước rằng người hằng nhớ
Thuở sống vui đời hạnh phúc sao
Đời sao đẹp thế thời nào
Mà vần dương cũng sáng sao những ngày
Những lá khô vun cào chất đống
Cũng chất đầy kỷ niệm tiếc thương
Lá khô chất đống mặt đường
Gió đông thổi tận đêm trường lãng quên
Em ơi anh thể nào quên
Bài ca em đã hát lên độ nào
Câu ca nọ xe vào duyên lứa
Em yêu anh anh lại yêu em
Trên đời ta sống êm đềm
Em yêu anh, anh yêu em những ngày …
Nhưng cuộc đời rẽ chia hai đứa
Nhẹ nhàng sao nào có ai hay
Bãi kia sóng xoá đi ngay
Dấu chân đôi lứa chia tay biệt lìa.
(les feuilles Mortes - Prévert)
Les Feuilles Mortes
Jacques Prevert


Oh ! je voudrais tant que tu te souviennes

des jours heureux òu nous étions amis

En ce temps-là la vie était plus belle

et le soleil plus brủlant qu’aujourd’hui

Les feuilles mortes se ramassent à la pelle...

Tu vois je n’ai pas oublié

Les feuilles mortes se ramassent à la pelle

les souvenirs et les emporte

dans la nuit froide de l’oubli

Tu vois je n’ai pas oublié

la chanson que tu me chantais.


C’est une chanson qui nous ressemble

Toi qui m’aimais

et je t’aimais

Et nous vivions tous deux ensemble

toi qui m’aimais

et que j’aimais

Mai la vie sépare ceux qui s’aiment

tout doucement

sans faire de bruit

et la mer efface sur le sable

les pas des amants désunis
(tôi không biết tiếng Pháp nên việc đưa lời gốc vào đây cũng là hơi liều mạng Bài thơ dịch được lấy từ TT&VH từ khoảng năm năm trước do sơ suất nên không chép tên dịch giả, bạn nào biết chỉ giùm để tôi có thể bổ sung. Click here để đến tài liệu nguồn bài tiếng Pháp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét