Em về mấy thế kỷ sau/ nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không (?) (Bùi Giáng)

Tự lý giải ..

Cảm giác buồn buồn về hơi nhiều vấn đề, dù rằng việc gì thuộc về mình thì mới buồn, mới có cảm giác. Nhớ tới một ý rằng: người ta sẽ còn tiến bộ khi biết rằng mọi thứ mình có chưa đủ đầy để hướng về phía trước, nhưng buồn là hiện tại .. và hiện tại là buồn và đói nữa.
Bạn bè, người ta nói giàu vì bạn, chẳng bao giờ nghi ngờ điều đó. Nhưng bản thân luôn giới hạn số bạn bè, lâu lâu trên facebook lại phải xóa bớt hoặc ẩn đi vài “friend” vì đủ loại lý do, nhưng suy cho cùng là muốn dành sự quan tâm tới những người thân, người bạn thực sự .. Năm người mười ý, người ta nói như thế, trong trường hợp một đám đông thì những ý kiến sẽ rất phong phú .. trừ vài người bạn gặp nhau thường xuyên thì làm sao có thể hiểu nhau qua những “cập nhật trạng thái” hay vài câu bình luận trên mạng. Trong cái thời buổi hỗn loạn các giá trị này thì cái câu năm người mười ý không diễn tả nổi, các giá trị bây giờ dễ gì được đặt đúng vị trí, và trong cả ngàn mối quan tâm của bạn bè thì thứ tự chúng làm sao để giống nhau (đứa thì đặt miếng ăn lên trước, đứa khác lại đặt cái quần đùi đẹp lên đầu, hay là ai đó lại gạt qua tất cả để đề cao sự thoải mái .. sau tất cả người ta ai quan tâm tới cái gọi là tình bạn, tình yêu, đất nước, lý tưởng, tri thức .. ), làm sao để chúng có một thứ tự hợp lý trong sự hiểu biết chung, mang tính phổ quát tạm thời ổn định. Vậy nên buồn, về điều này thì rất dễ buồn, sợ rằng mai mốt ta TRƠ LỲ, chẳng buồn về điều này nữa, có lẽ ngày đó là ngày ta là cái máy và chẳng còn ai mang nghĩa bạn bên mình ..
Gia đình, chuyện này viết được mới thực là khó, nhưng trong thâm tâm luôn phục những người xử lý đang các vấn đề về gia đình một cách hài hòa, làm gia đình thêm vững chắc .. một người như thế hẳn phải rất thông minh và nhạy cảm và hơn hết là mang trái tim phật. Như đã tâm niệm khi ta nhận ra sự ngổn ngang thì có nghĩa là ta sẽ sắp đặt lại cho gọn gàng, chỉ sợ ta tự ru ngủ trên sự ngổn ngang rằng mọi việc đều “ổn cả” .. Hôm nay con gái về quê ngoại, nhớ con và hơi lo lắng ..
Vừa viết ở trên một câu về xã hội hiện thời là “thời buổi hỗn loạn các giá trị”, rất dễ nói dài về câu này, vì nói về xã hội hiện nay vấn đề nào cũng ngồn ngộn các chủ đề bức xúc. Hiện nay trong các câu chuyện thường ngày có người còn dùng từ “loạn lạc” để chỉ xã hội đương đại, chắc rằng từ này không đúng cho tất cả các vấn đề xã hội .. Nhưng dường như sự mất gốc, thói xu thời, tính lười biếng trong tư duy, và một nền giáo dục mục ruỗng đã và đang tạo nên thảm trạng này. Hy vọng rằng chúng ta với tư cách là CON NGƯỜI không phải những sản phẩm của cả một dây truyền sản xuất bị hỏng, bị lỗi, có thể tự mình đánh giá và làm xã hội này trong chừng mực nào đó tốt hơn lên ..

Mùa thu tan ca ..

      Viết những dòng này như dừng lại bên một ly trà đá giữa những ca làm. Rồi sẽ đánh chén, rồi sẽ uống xị rượu .. nhưng viết lại đây vài dòng cũng sẽ dịu lại cái đầu mải miết như ly trà đá làm dịu cơn khát, dịu lại những rã rời .. Khoảng cách giữa hai ca lần này chừng gần hai tháng, nhưng nhìn vào những việc sẽ làm tới hết ngày thì “ly trà” này sẽ không khỏi loãng và chưa đủ để dịu bớt cơn khát ..

      Mùa thu về rồi, đây đó đã nghe râm ran những tiếng reo, nhận ra tia nắng dường như vàng hơn mà ấm áp, những cơn gió lành lạnh khi chiều về, .. và một xót xa khi thấy mình cứ lạc lõng sao đó với MÙA THU .. Ta có thể ngồi vẽ ra đủ loại lý do .. nhưng có lý do nào lớn bằng chính TA, phải ta đang SỐNG đó không? Làn gió mãi nhắc cả nửa tháng qua, những cơn mưa sập sùi liên miên tháng Bảy, .. SỢ khi nghĩ về mình, rồi đây ta có còn lắng nghe những cảm giác, lắng nghe những tiếng reo nhỏ nhỏ của cuộc sống này? Ta cũng sẽ TRƠ LỲ. Thật đáng để sợ!!!

      Thương cái thằng người tất tả, xót xa nỗi đời lang thang ..


Mùa hè ẩm ướt ..


Một mùa hè ẩm ướt, đang nghĩ như thế về mùa hè năm nay, ..  hết đợt mưa nọ lại tới đợt mưa kia .. những đợt nắng nóng không còn liên tu bất tận như vài năm gần đây .. dù mùa hè vẫn chẳng thiếu cái hầm hập của những con đường, cái ngột ngạt của những bức tường .. chắc chắn rồi, nhưng những ngày hè như thế và những cảm giác ấy đã lùi xa hoặc còn đâu đó ở phía trước, đã hơn nửa tháng qua là một mùa hè ẩm ướt, ..
Cũng vì mùa hè, vì những con sóng, đám rều lềnh bềnh trôi mà đi chầm chậm, mà gỡ kính nhìn ngắm đăm đăm ..  từ doi cát tới những xoáy nước, từ cụm bèo tây nghiêng ngả tới những cành khô gác lại bên kè đá .. những cơn mưa đưa con sông Hồng trở về.
Đã lâu lắm rồi mất đi những lan man về dòng sông, về bãi Giữa, không thắc thỏm khi đám cỏ rậm rì trên bãi Thấp ngấp nghé mặt nước .. hôm nay thì cảm xúc từ xa xôi, từ ngày đầu đi qua cầu Long Biên cũng về lại, ngày đó chỉ biết mê mải ngước nhìn những khung thép giằng nhấp nhô như nhịp sóng mà chẳng nhận ra cầu đã chỉ còn một quãng đó .. tưởng ra cả cái dự án gì trên giấy về Ký ức cầu Long Biên mà nếu thành hiện thực thì về đêm tái hiện lại bằng ánh sáng laze những nhịp cầu xưa cũ ..  Những lan man sẽ như những xoáy nước, xoay mãi theo dòng sông .. chẳng ai theo hết được cùng những lan man ..
Mới đầu mùa hè còn dạm viết entry về Hà Nội những con đường và những màu hoa. Những con đường mùa thay lá, và ngày tháng như gõ nhịp bằng những màu hoa khi hoa Sưa, hoa Sấu, hoa Dâu Da, hoa Bằng Lăng rồi hoa Phượng vĩ rơi miên man những con đường ...
Một năm dương lịch đang trôi qua gần hết một nửa, năm âm cũng đã đi đến cuối tháng năm .. cái năm Tân Mão này, sẽ phải nhớ nhiều về nó để chiêm nghiệm thêm về năm xung, cả về cái năm mà những nặng nề của cuộc sống thực sự gác lên vai, .. bắt đầu bằng những khó khăn và rồi có lẽ cũng sẽ kết thúc bằng những khó khăn .. nhưng những khó khăn rồi mai mốt lại thầm thì những câu chuyện, tưởng như những cảm giác ai đó có được khi đi cùng dòng sông ghềnh thác rồi một đêm thả thuyền xuôi nhè nhẹ ..
Nhịp mưa triền miên, khi xa khi gần ..

Lan man tháng Sáu

Vậy là kết thúc một đợt nắng nóng, bầu trời lại mây trắng giăng giăng, màu xanh cũng nhẹ nhàng .. Buổi sáng gió mát rượi thổi dọc dài con phố, cùng với hoa lá ngân lên những cảm xúc của một bản sonate, càng dậy sớm càng được hưởng cái thơ thới ấy nhiều hơn ..
Đã lâu không viết được gì cho blog, không thể tìm đâu một chút thời gian trong cái thời khoá biểu lúc nào cũng chực rối tung lên, đành làm mọi việc theo phản xạ, đành ngủ nghỉ khi nào mệt rã rời .. Cảm giác không làm chủ được cái thời gian biểu rõ là ngán ngẩm. Đành hẹn với mình: giải quyết các vấn đề dần dần ..
Hay quên, nhanh quên lại là một câu chuyện khác, làm sao để quên những việc vừa mới diễn ra như là nó chưa từng xảy đến? Dù vẫn còn nguyên cả một kho những chuyện không quên, vẫn còn cả trong đầu .. nhưng làm sao tránh khỏi lo lắng khi nghĩ rằng biết đâu có những đoạn nào đó của ngày xưa bị đẩy ra khỏi kho ký ức mà ta chẳng thể nhận ra được .. Nhưng hôm qua ngồi kể với mọi người một trò chơi ngày còn con nít, chả ai nhớ được dù ai cũng nhận đã từng chơi trò đó .. thấy vui vui vì đâu phải việc gì cũng cần nhớ, cái đọng lại dù sao cũng sẽ được tinh lọc để ký ức là những cảm giác thanh nhẹ như từng giọt cà phê rơi .. quan trọng là làm sao để cà phê ngon và thơm.
Thấy gần gũi hơn với mọi người khi báo đài chính thống đưa tin về lũ Khựa, thì ra mọi người chỉ bật được cảm xúc ấy khi VTV, khi những tờ báo của Đảng đưa tin .. vậy mới biết sức mạnh của hai từ tuyên truyền .. thấy thấm thía câu “Ý thức dân tộc thì rất mạnh mẽ, nhưng ý thức cá nhân thì rất nhợt nhạt” của ông Phan Cẩm Thượng trong cuốn “Văn minh vật chất của người Việt”. Cũng là buồn vui lẫn lộn, ..
Ngày con gái chưa lên Hà Nội, ta ngồi tính sẽ bỏ tới mấy năm không đọc sách để mà chăm bẵm con gái, để lắng nghe tiếng cười, để ôm con cùng ngủ khì, cùng mơ với con trong mỗi giấc mơ .. Vậy rồi con lên chưa đầy một tháng đã thấy không ổn, phải sắp đặt lại .. vậy cũng là hạnh phúc, niềm hạnh phúc bận bịu. 

(ảnh nhặt trên google)

Nghĩ về việc viết blog

Muốn viết một entry nói đúng suy nghĩ, tâm trạng và cảm giác trong một thời khắc, nhiều lúc chỉ muốn đơn giản thế, ... 

Như mọi người vẫn nhắc tới cái quy trình tự kiểm duyệt, sự kém cỏi trong cách diễn đạt, bản lĩnh trong việc nêu vấn đề một cách toàn diện, rồi sự lười nhác ngại khó, .. rất nhiều lý do để những entry chỉ là những ý nghĩ nháp trong đầu, ...

Nhiều, thật nhiều những entry nháp như vậy, chẳng lẽ phải đợi đến khi đọc hết sách trong bồ, đi dọc ngang hiểu hết chuyện thiên hạ, và ngồi câu cá x năm để thấu rõ bản thân ...  đến như cụ Phan Khôi khi quá nửa đời người cũng chưa dám nhận là mình "biết chữ" ... chẳng phải hiểu biết chẳng bằng hành động sao?

Vấn đề nào cũng có đúng sai. Nhưng cái đúng của kẻ say rượu thì khác cái đúng của người không say, cái đúng của kẻ tham nhũng khác cái đúng của người bị bóc lột, ...

Vấn đề nào cũng đa diện, nhìn được toàn diện vấn đề cần thời gian, hiểu biết và cái tâm "không chênh bên này, không lệch bên kia", ..

Nói một lời không rút lại được, nhớ lúc xưa có nói, có làm những điều sai đến bây giờ vẫn day dứt, .. nhưng rồi không nói, hay không làm trong thời điểm này lại càng thấy day dứt nhiều hơn ..

Vậy nên từ nay một tháng sẽ cố gắng tập viết một entry nhỏ về các vấn đề xã hội xung quanh mình, viết để có tiếng nói của mình trong tiếng nói của mọi người, viết để bớt day dứt.

Mẹ - Đất nước - Những giá trị phổ quát và Bóng đá

Muốn giữ cái tiêu đề như trên vì trong đầu đang diễn ra những ý nghĩ mạnh mẽ về đủ những gì đã đề cập. Những vấn đề mà hàng ngày trên ti vi hay báo chí, thơ ca hay những tiểu thuyết dài tràng giang đại hải vẫn nói tới ..
Bóng đá thì đang hiển hiện ngay trước mắt, 3 giờ sáng và cái ti vi 32 inch với volum 40 .. Sôi động và cuồng nhiệt đủ để thức đêm thức hôm, gào thét khóc cười với nó. Bóng đá là vậy. 
Những giá trị phổ quát là gì vậy? Có nhiều người chẳng bao giờ để ý tới nó, tưởng đâu nó quá xa xôi. Nhưng nó là cái mà tôi có thể say mê nói, say mê bàn luận với ngay cả những người mới quen với tất cả lòng nhiệt thành của mình. Nhận biết được những giá trị này cho ta hiểu được ý nghĩa của cuộc sống, yêu thương quá khứ, hiện tại và tương lai ..
Đất nước. Khi nói về Đất nước tôi nhớ tới câu chuyện gần đây được chiếu rượu Quê choa đề cập về một ông nhà thơ thường say khướt, khóc và nói yêu Đất nước, đất nước là bà vợ tảo tần của ông, là Phùng Quán, là tất cả chúng ta và hơn thế là quá khứ cha ông, là cánh cò bay .. Vậy mà có khi Đất nước được gán với một nhóm người ..
Mẹ. Là Mẹ rất hiện thực, là bà cụ đau yếu ở nhà, là người đau đáu đứa con xa, là người bế ẵm đứa con thơ bé của mình, là người mải lo mải làm, là người tiết kiệm tới từng đồng tiền nhỏ nhất, là người theo dõi mê mải phim bộ Tàu, Hàn quốc .. 
Bóng đá vẫn đang diễn ra, tỉ số đang là 3-1 cho cả hai lượt trận .. Ngày mai là ập vào công việc: là Hợp đồng hạn mức, là báo cáo vật tư, là uỷ nhiệm chi, là điện thoại, là cãi cọ - buồn vui. Ngày mai là Mẹ, là Đất nước, là Những giá trị phổ quát, là Bóng đá ..

Chuyện bói toán

   Nhân việc một người bạn nhờ xem giùm lá số và bản thân đợt đầu năm này cũng chịu khó chạy loanh quanh xem bói, hỏi han người nọ người kia  .. người ta thường xem bói vì: những lo lắng trong cuộc sống này, những cảm giác khi mọi thứ dường như chông chênh, những khó khăn phía trước cao vượt đầu người, những quyết định thật quan trọng cần được đưa ra, .. nhiều nhiều lý do để đưa ta vào cái hành động mà đại chúng gọi là xem bói, dù rằng cá nhân tôi thì ghét nhất cái từ xem bói này, và gần đây mới dùng từ này để chỉ việc mình đi hỏi những người mà mình tin tưởng (ít nhất là về đạo đức, sau đến là về khả năng) về các vấn đề trong cuộc sống ..chấp nhận gọi là xem bói vì nghĩ bản thân coi việc này như thế  nào mới là quan trọng chứ đâu phải ý nghĩa xã hội của từ này, vì những ý nghĩ sai lệch và chủ quan của một đám người về nó mà mình chối bỏ. Coi như là vô chấp trong chuyện này . (hehe)

   Người xem bói có một nhược điểm là không thể biết rõ hoàn cảnh của người đi xem, không thể cảnh giới tới mức như ngồi nhìn một cuộc cờ, vì thế nhiều khi có thể nhầm lẫn giữa hai sự việc tuy cùng vẻ bề ngoài nhưng bản chất và hậu quả khác nhau. Ví như một người có thể đang lo lắng về chuyện chuyển việc, đem chuyện này hỏi thầy bói, thầy nhìn thấy có dấu hiệu thay đổi mà phán ngay rằng người kia sẽ chuyển việc, cuối cùng bị nhầm vì có thể người kia có thể bị điều động ngay trong phòng hoặc trong cơ quan mà không thay đổi công việc .. hay nhầm xa hơn như người đó có thay đổi nhưng là chuyển chỗ ở .. xem bói và nhất là xem tử vi thì càng đi vào chi tiết càng dễ dẫn tới nhầm lẫn. Vì vậy mà khi đi xem bói cần phải biết cách để lắng nghe, tránh những lo lắng không cần thiết, nên dành thời gian nghĩ ngợi cho dứt điểm những vấn đề đã được trả lời và hỏi kỹ càng, không nên để những lo lắng ảnh hưởng tới cuộc sống hàng ngày.

   Xem bói không thể thay thế những tính toán căn cơ về mọi việc trong cuộc sống. Không thể vì thầy bói phán làm ăn tốt mà xông lên bất chấp mọi khả năng ..không thể vì bói thấy không hợp mà từ yêu chuyển thành ghét ..

   Còn bạt ngàn những điều ta chưa biết, loài người chưa biết, chưa tỏ tường .. vì vậy không nên vỗ ngực ta là người duy vật  - một thằng duy vật ngu ngốc - (dù rằng duy vật là ổn rồi, hehe, nhưng ngu ngốc thì kể ra không ổn lắm) mà chê bai việc gọi là xem bói, hay những vấn đề khác thuộc về tâm linh ..

   Xem bói giúp gì cho ta? Nhiều khi đọc lá số như đang tự tình với số phận .. những khó khăn và những niềm vui, những phản trắc và những quý nhân, cả những lý do tại sao ta lại là người như ta đã trải qua nữa ... xem bói cho con cái có thể giúp bố mẹ hiểu, thông cảm vì biết được tại sao con lại như thế và biết rõ nên làm gì cho hợp lý trong hoàn cảnh như vậy, khi mà có thể phía trước cũng sẽ chẳng thể thay đổi. Giúp cải thiện thái độ sống và tâm lý trước những sự việc trong cuộc sống .. 

(tạm viết từng này .. dù rằng vấn đề này có nói thì cả ngày không hết)

Trở gió

Hôm nay trời trở gió
Mây về đầy nhớ nhung
Nỗi buồn len len nhẹ
Lá rơi về mùa Đông

           HN,22/03/2011

Trà nguội ..

Định trong đầu viết một entry có tên "Trà nguội .." từ cả tháng nay mà không bứt ra để viết được. ... Ở một mình, chữ trà nguội, cảm giác trà nguội cứ bám riết, rồi âm thanh trà nguội, không gian trà nguội cứ xoay vòng, loáng thoáng thoang thoảng quanh người ... ngấm vào tâm trạng, ngấm vào suy nghĩ .. 

Hôm nay vào google tìm cái ảnh đồ trà  thì lại bất ngờ gặp tập thơ "Trà nguội" đã xuất bản từ 2008 .. Vậy ra hai tiếng "trà nguội" đã có bản quyền.

Trà nguội ai người muốn uống? Có lần đi uống rượu về, rót chén trà nguội pha từ sáng uống đỡ cho tỉnh táo .. Nhiều khi ngồi uống trà một mình, mải đọc, mải nghĩ lan man quay sang chén trà đã lạnh tanh ..

Những ngày ở một mình, muốn đi làm về muộn muộn .. con đường về trước mặt khi nào cũng mênh mang hun hút, cảm giác có gì giống như ta đang đứng giữa cái bập bênh. Đi và về hai đầu chẳng đâu cho cảm giác cân bằng ... 

Lơ đễnh chẳng thể uống trà, chẳng thể làm một việc gì cho tròn, cho vẹn .. lơ đễnh rồi giật mình vì trà nguội .. 

Chữ gõ được có bây nhiêu mà những ý nghĩ như gió ào ào xô đẩy, .. vậy ra người ta chỉ uống trà nguội trong trường hợp chẹp miệng .. khi lơ đễnh lúc chông chênh thì làm sao cho chén trà không nguội..

Trà nguội

Mai còn ai đưa em nốt quãng đường dài
Bao lần người đi trà nguội hết
Em đã châm chung trà bằng nhiệt huyết
Ngọn lửa tình yêu thoắt bỗng lụi tàn

Còn lại ai đưa em đến cuối con đường
Với nỗi cô đơn giằng dai như số phận
Dẫu bên em có ngàn khuôn mặt lạ
Chén trà dư, tửu hậu hết say rồi

Những chén trà đêm bên quán cóc ai ngồi
Ai uống với em đêm nay dằng dặc quá
Vơ với nỗi đợi chờ, những niềm vui nghiêng ngả
Dẫu chỉ một chén trà mời mọc mãi không đâu

Trà nguội rồi ai còn nhớ tên nhau
Chồng chất tháng năm nhạt nhờ cơn mơ cũ
Lần lượt người đi qua, chén trà đã vỡ
Còn lại em bên quán cóc xiêu tàn

Mai còn ai đưa em hết con đường?
(“Trà nguội” của Đặng Thị Thanh Hương – NXB Văn Học 2008)

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | JCpenney Printable Coupons